Bạn còn nhớ hay đã quên?

Phải chăng chúng ta đã đánh mất bản thân mình? Bạn còn nhớ những kỷ niệm tuổi thơ được tung tăng chơi đùa với những người bạn trong xóm; những giây phút được bà tám với những đứa cùng lớp; những khoảnh khắc khám phá những điều lạ; lúc hồi hộp khi được những bạn nam/nữ xinh đẹp hỏi chuyện (hồi bé mình “nhát gái” ạ); những con đường quen thuộc mà chúng ta đi xe đạp đi học ? Khoảng thời gian tuổi thơ, mặc dù có lẽ không phải tuổi thơ lúc nào cũng có niềm vui, nhưng có lẽ với hầu hết mọi người là khoảng thời đong đầy (fulfilled) nhất. Đong đầy có thể hiểu nôm na là cảm thấy có ý nghĩa, đáng để trải nghiệm.

Tuổi thơ chính là khoảng thời gian chúng ta sống được với bản ngã của chính mình theo một cách bản năng nhất. Vui thì cười, buồn thì khóc, giỏi gì thì chơi trò đó. Sống được bản ngã thực sự thoải mái và tự do, không cần đến quá nhiều tiền.

Thuyên nói ra không phải để níu kéo lại một thời đã qua mà muốn cho bạn thấy được bạn đã thay đổi như thế nào. Như một xu hướng, càng già hơn chúng ta càng cảm thấy “đong đầy” là một cảm xúc thật xa xỉ. Càng lớn, chúng ta càng cảm thấy cuộc sống chỉ là trách nhiệm như kiếm cơm, lấy chồng, lấy vợ, trách nhiệm với gia đình và xã hội. Trong đó, công việc kiếm cơm đã chiếm hầu hết năng lượng và thời gian của chúng ta.

Có cảm giác như càng lớn lên bạn càng cảm thấy cuộc sống mệt mỏi hơn. Nhìn mấy em học sinh tươi cười, bọn trẻ nô đùa nhau mà trong lòng chỉ thấy vui cho chúng. Trong đầu bắt đầu độc thoại: “Nhìn mấy em mà ghen tị quá, ước gì...mà thôi, thời đó qua rồi!”.

Phải chăng biết nhiều hơn, trải đời nhiều hơn đã làm cho tâm hồn chúng ta cằn cỗi? Lớn lên, cuộc sống nhiều thử thách và trách nhiệm hơn, có lẽ do thế mà chúng ta vứt bỏ đi bản ngã của mình để cuốn theo cuộc sống để sống ngày qua ngày. Sống như vậy đến một thời điểm nào đó nhìn lại chúng ta sẽ cảm thấy hoảng loạn. Hiện tượng này gọi là khủng hoảng tuổi 2X (quarter-life crisis) hoặc khủng hoảng trung niên (mid-life crisis).

Ai đã trải qua khủng hoảng kiểu này đều biết nó như thế nào. Để dễ hình dung, bạn tưởng tượng tỉnh dậy vào một buổi sáng thứ hai. Nhìn lại cuộc đời dài đằng đẵng của mình, bạn cảm thấy mình đã sống quá "sai". Bạn cảm thấy như mình sống theo một kịch bản của ai đó viết chứ không phải mình viết. Bạn tự hỏi: "Mình là ai? Mình là người chơi (a player) hay là một con tốt (a pawn)?". Bạn sẽ cảm thấy một sự vô nghĩa tột cùng. Đó là khủng hoảng cuộc đời. Bạn thấy nó như thế nào? Thuyên thì trải qua rồikhông muốn trải qua thêm một lần nào nữa. Với Thuyên thì may mắn là trải sớm, nhận thức sớm, khủng hoảng sớm nên vẫn còn nhiều thời gian để làm lại cuộc đời.

Câu chuyện của...

Tuổi thơ của Thuyên gắn liền với đường phố Sài Gòn như những nhân vật chính của phim RÒM vậy. Cuộc sống mặc dù cơ cực, khó khăn nhưng nhìn lại mình cảm thấy bình yên. Ngày bé đó, Thuyên được làm tất cả những gì mình muốn làm với lũ bạn trong xóm. Mình đã bắt châu chấu, nghịch lửa, chơi cảnh sát bắt cướp, chơi cá sấu lên bờ, chơi trốn tìm, đi từ xóm này qua xóm khác để giật cô hồn. Ngày bé cứ nghĩ rằng đó chỉ là trò chơi, lớn lên đó mới hiểu đó chính là những trải nghiệm để cho Thuyên khám phá và phát huy tất cả tiềm năng của mình có. Trò chơi nhỏ mình đã chơi không khác với những công việc mình làm bây giờ, chỉ có điều là hồn nhiên hơn. Giá như công việc hiện tại mà chúng ta được làm với thái độ này thì cuộc sống thật hạnh phúc biết bao.

cross